Nỗi buồn đau của người con được tin mẹ mất mà không thể trở về.
Nỗi đau đớn khi cầm trên tay mớ tóc bạc của người mẹ đã mất.
Nỗi xúc động khi gặp lại mẹ sau bao năm xa cách.
Niềm nhớ nhung mong ước được trở về gặp mẹ của đứa con xa.
Thơ biểu hiện những rung cảm của con người trước thiên nhiên bằng những hình ảnh trong sáng, nhẹ nhàng nhưng cũng đậm tính tượng trưng.
Bài thơ được cấu tứ quanh một phát hiện mang tính chất "bừng ngộ" về mối quan hệ giữa các sự vật, hiện tượng, về sự tương thông đầy bí ẩn giữa thế giới và con người.
Thơ thiên về sức khơi gợi hơn là miêu tả và diễn giải.
Thể thơ tự do, không gò bó quy luật, số câu trong bài và số chữ trong câu linh hoạt.
Hình ảnh làn sương thu gợi liên tưởng đến điều gì?
Cuộc đời mờ ảo, hư vô như làn sương thu.
Giọt lệ như giọt sương.
Mái tóc của mẹ bạc như sương.
Hình ảnh thực tả sương vào mùa thu
Một đóa hoa anh đào
Một bức tranh thủy mặc
Một bộ trang phục Ki-mô-nô
Một ngôi đền cổ
Du kí Phơi thân đồng nội; Đoản văn trong đây
Con nai tơ, Cố hương
Thu Hứng, Đăng Cao
Mùa xuân chín, Gái quê
Từ chỉ mùa.
Từ chỉ không gian.
Từ chỉ thời gian.
Từ mang sắc thái trang trọng.
Ma-sao-ka Shi-ki
Cô-ba-y-a-si Ít-sa
Mát-chư-ô Ba-sô
Phư-cư-ma-xư-y-a Chi-y-ô
4 câu, 28 âm tiết
4 câu, 20 âm tiết
2 câu, 14 âm tiết
3 câu, 17 âm tiết
Cảnh sắc núi rừng thanh bình, rộn rã tiếng ve.
Bức tranh thiên nhiên hiền hòa, nên thơ.
Tiếng ve ngâm rộn rã chào đón hè sang.
Cảnh u tịch, vắng lặng của chiều tà ở chốn đền thiêng.
Sự nhỏ bé của con ốc - Sự to lớn, hùng vĩ của núi Fuji
Sự điềm tĩnh, thảnh thơi, chậm rãi của con ốc - Sự thư thái, tập trung vào khoảnh khắc hiện tại của nhà thơ
Thời gian (trèo núi) rất dài - Không gian vô cùng lớn