Thong thả
Mừng rỡ
Buồn bã
Bình yên
Thạch Lam
Nguyễn Tuân
Nguyễn Minh Châu
Nhất Linh
Tâm trạng người kể
Không gian thân thuộc
Thời gian
Người kể
Không gian thân thuộc, ở nơi đó, con người thể hiện những tình cảm đẹp đẽ, thuần hậu với nhau.
Nơi ươm mầm một mối tình lứa đôi trong sáng, đẹp đẽ.
Không gian mát mẻ, tĩnh lặng, đối lập với cuộc sống phồn tạp bên ngoài.
Nỗi buồn man mác của người con gái đợi chờ người mình yêu đang đi chiến đấu vì Tổ quốc.
Nhân vật Nga
Nhân vật Thanh
Nhân vật bà của Thanh
Nhân vật người kể chuyện
Những kí ức về cây hoàng lan đã phai dần, Thanh không còn nhớ rõ.
Thanh đã nhớ đến đến câu chuyện của tuổi thơ ngày mà Thanh thường hay chơi dưới gốc nhặt hoa
Thanh nhớ ngày mà cha mẹ Thanh hãn còn. Thanh nhận ra thời gian trôi qua thật nhanh, cái cây ngày nào giờ đã lớn.
Thanh xúc động, nghẹn ngào.
Bà vui khi thấy cháu về, quan tâm cháu từng li từng tí.
Cả bà và cháu bộc lộ tình cảm thân thương, trìu mến.
Cháu muốn biết có ai ở cùng bà, vì có lẽ không yên tâm nếu thấy bà một mình.
Cháu đối xử với bà với tư cách của một người lính với chỉ huy của mình.
Không
Có
Sau một thời gian xa bà đi làm việc trên tỉnh, lần này được nghỉ một ngày, Thanh tranh thủ về thăm bà. Lời đối thoại diễn ra khi cháu vừa gặp bà.
Cuộc kháng chiến chống Pháp nổ ra ở khắp mọi nơi trên mọi miền Tổ quốc.
Cuộc kháng chiến chống Nhật đang đi đến hồi kết và Thanh sắp trở thành một chỉ huy cấp cao.
Thanh trở về sau hai năm đi lính ở chiến khu Việt Bắc với tình yêu thương và nỗi nhớ da diết dành cho bà. Lời đối thoại diễn ra khi cháu vừa gặp bà.
Ngôi thứ 3
Ngôi kể linh hoạt
Ngôi thứ nhất
Ngôi thứ 2
Kỉ niệm hồi bé, Thanh thường nhặt hoa dưới gốc cây mà nay cây đã lớn rồi.
Lá cây rung động trong gió, thân cây vút cao lên trời.
Những vòm ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió.
Mùi hương thơm của hoa thoang thoảng bay vào.
Chi tiết Thanh đã dặn khẽ: “Tôi có nhời chào cô Nga nhé”.
Bác Nhân đỡ va-li cho Thanh.
Chi tiết nội tâm của nhân vật Thanh: chàng “biết rằng Nga sẽ vẫn đợi chàng, vẫn nhớ mong chàng như ngày trước”.
Thanh nghĩ đến ngôi nhà như một nơi mát mẻ và sung sướng.