- Thạch Lam (1910 - 1942) tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh (sau đổi thành Nguyễn Tường Lân) sinh tại Hà Nội, trong một gia đình công chức gốc quan lại.
- Ông là em ruột của Nhất Linh và Hoàng Đạo, cả ba đều là thành viên của nhóm Tự lực văn đoàn.
- Khi còn nhỏ, Thạch Lan sống ở quê là phố huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương. Sau đó ông theo cha chuyển sang tỉnh Thái Bình.
- Ông học ở Hà Nội, sau khi thi đỗ tú tài phần thứ nhất thì ra làm báo viết văn.
- Thạch Lam thường viết “những truyện không có chuyện”, chủ yếu là khai thác thế giới nội tâm của nhân vật với những cảm xúc mong manh, mơ hồ trong cuộc sống thường ngày.
- Văn của ông trong sáng, giản dị mà thâm trầm sâu lắng.
- Một số tác phẩm:
Truyện được in trong tập “Nắng trong vườn” (1938) là một trong những truyện ngắn đặc sắc nhất của Thạch Lam.
Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” xoay quanh số phận những con người nơi phố huyện nghèo qua lời kể của nhân vật Liên. Liên và An sống tại một phố huyện nghèo, được mẹ giao nhiệm vụ trông coi một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Trước đây gia đình Liên sống ở Hà Nội, nhưng bố bị mất việc nên phải chuyển về quê sống. Mẹ con chị Tí bán hàng nước , gánh phở của Bác Siêu, sập hát của bác Xẩm... đều là những kiếp người nhỏ bé, nghèo khổ nơi phố huyện nghèo. Liên cũng như bao người dân sống ở đây, ngày ngày họ đều trông ngóng để được ngắm chuyến tàu chạy qua phố huyện. Hình ảnh chuyến tàu ấy đi qua mang theo những âm thanh và ánh sáng gợi lên trong nhân vật Liên những ngày ở Hà Nội và những khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Gồm 3 phần:
Thời gian: “ Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru…”
Không gian: “ Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn; Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời; Tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào”.
- Cuộc sống buồn tẻ, yên tĩnh: Khung cảnh phố huyện nghèo đến cảnh chợ đã vãn từ lâu.
- Hình ảnh người dân phố huyện:
⇒ Con người nơi phố huyện sống lặng lẽ, nghèo khổ.
- Ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen, đôi mắt bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ. Lòng buồn man mát trước cái giờ khắc của ngày tàn.
- Liên cảm thấy cái “mùi âm ẩm bốc lên, hơi nóng của ban ngày lẫn với mùi cát bụi quen thuộc” là “cái mùi riêng của đất, của quê hương này”.
- Liên lặng lẽ quan sát những gì đang diễn ra ở phố huyện với một cảm giác buồn mênh mang. Thương mấy đứa trẻ nghèo nhưng không có tiền mà cho chúng…
⇒ Buồn bã, thương cảm
- Tàu xuất hiện với những toa đèn sáng trưng, với “đèn ghi xanh biếc”, vơi “tiếng còi xe lửa”, làm khói bừng sáng trắng lên đằng xa, tiếng hành khách khạc ồn ào khe khẽ và rồi nó xa dần rồi mất hút trong đêm tối mênh mông. Tàu được miêu tả chi tiết từ dấu hiệu đầu tiên cho đến khi tàu đến và khi tàu qua. Tàu là hình ảnh của Hà Nội, của hạnh phúc, của những kí ức tuổi thơ êm đềm.
- Chị em Liên và An cố thức để đợi tàu vì:
Tác giả đã bày tỏ niềm thương cảm đến những kiếp người sống cơ cực, quanh quẩn, tăm tối ở phố huyện nghèo trước Cách mạng. Đồng thời, ông cũng thể hiện sự trân trọng trước ước mơ mong đổi đời tuy còn mơ hồ của họ.
⇒ Khung cảnh thiên nhiên đượm buồn, đồng thời thấy được sự cảm nhận tinh tế
- Cảnh chợ tàn:
- Con người:
⇒ Sự nghèo đói bao trùm lên khu phố huyện nghèo.
⇒ Một tâm hồn giàu lòng trắc ẩn, yêu thương con người.
- Phố huyện ngập chìm trong bóng tối:
⇒ Bóng tối xâm nhập, bám sát mọi sinh hoạt của những con người nơi phố huyện.
- Ánh sáng chỉ còn leo lét ở một vài nơi:Đèn treo trong nhà bác phở Mĩ, đền hoa kì leo lét trong nhà ông Cửu, đàn dây sáng xanh trong hiệu khách, ngọn đèn trong cửa hiệu của Liên…
⇒ Ánh sáng chỉ còn là khe sánh, quầng sáng, chấm lửa nhỏ, hột sáng…
⇒ Biểu tượng cho những kiếp người nhỏ bé sống leo lét, tàn lụi trong đêm tối mênh mông của xã hội cũ.
- Những công việc hằng ngày lặp đi lặp lại:
- Những suy nghĩ cũng lặp đi lặp lại hằng ngày: Chị Tí “mong những người phu gạo, phu xe, mấy chú lính lệ vào hàng uống bát chè tươi và hút điếu thuốc lào”. Mơ ước: “Chừng ấy người trong bóng tối đang mong đợi một cái gì tươi sáng cho cuộc sống nghèo khổ hàng ngày của họ”.
⇒ Dù cuộc sống quẩn quanh, bế tắc nhưng con người nơi vẫn không ngừng mơ ước về một tương lai đổi khác.
- Lí do đợi tàu của Liên và An:
- Hình ảnh đoàn tàu xuất hiện với dấu hiệu đầu tiên:
- Khi tàu đến:
- Khi tàu đi:
⇒ Hình ảnh đoàn tàu xuất hiện với âm thanh sôi động và ánh sáng rực rỡ. Qua đó, Thạch Lam muốn thể hiện ước mơ thoát khỏi cuộc sống hiện tại, khao khát hướng tới một cuộc sống tươi sáng hơn, ý nghĩa hơn của những người dân nghèo.
Câu 1. Anh chị có ấn tượng sâu sắc nhất với nhân vật nào, với chi tiết nghệ thuật nào trong truyện “Hai đứa trẻ”? Vì sao?
- Nhân vật ấn tượng nhất là Liên. Vì Liên là nhân vật chính, được tác giả xây dựng với những diễn biến tâm lí tinh tế nhằm gửi gắm bài học giá trị đến người đọc.
- Chi tiết nghệ thuật ấn tượng nhất là cảnh đợi tàu. Đây là một chi tiết đắt giá, được nhà văn miêu tả cụ thể, sinh động.
Câu 2. Hãy nêu những nét đặc sắc của phong cách nghệ thuật Thạch Lam qua truyện Hai đứa trẻ.
Những nét sắc của phong cách nghệ thuật Thạch Lam qua truyện ngắn Hai đứa trẻ: Ngôn ngữ mộc mạc, giàu tính biểu cảm; Nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế; Giọng văn nhẹ nhàng mà sâu lắng; Kết hợp giữa tự sự và trữ tình, giữa hiện thực và lãng mạn.