Thơ trữ tình không đặt trọng tâm vào việc kể một câu chuyện, có tính cách, có bối cảnh không gian và thời gian với rất nhiều chi tiết cụ thể như truyện thơ, mà ưu hiên hàng đầu cho việc thể hiện cảm xúc, tâm trạng của nhân vật trữ tình || chính || trung tâm. Tuy nhiên, từ xưa đến nay thơ trữ tình không hề chối bỏ yếu tố tự sự || miêu tả || biểu cảm, thậm chí, ở sáng tác của một số nhà thơ, yếu tố này khá đậm nét. Đọc một bài thơ trữ tình có yếu tố tự sự, độc giả dễ dàng nhận ra bóng dáng của một câu chuyện || nhân vật || truyện kể, một sự kiện với những đường nét cốt yếu của nó.
Thơ trữ tình không đặt trọng tâm vào việc kể một câu chuyện, có tính cách, có bối cảnh không gian và thời gian với rất nhiều chi tiết cụ thể như truyện thơ, mà ưu hiên hàng đầu cho việc thể hiện cảm xúc, tâm trạng của nhân vật trữ tình || chính || trung tâm. Tuy nhiên, từ xưa đến nay thơ trữ tình không hề chối bỏ yếu tố tự sự || miêu tả || biểu cảm, thậm chí, ở sáng tác của một số nhà thơ, yếu tố này khá đậm nét. Đọc một bài thơ trữ tình có yếu tố tự sự, độc giả dễ dàng nhận ra bóng dáng của một câu chuyện || nhân vật || truyện kể, một sự kiện với những đường nét cốt yếu của nó.