Định nghĩa: Cho mặt phẳng và đường thẳng
cắt
. Với mỗi điểm M trong không gian, đường thẳng đi qua M và song song hoặc trùng với
sẽ cắt
tại điểm M’ xác định. Điểm M’ gọi là hình chiếu song song của điểm M trên mặt phẳng
theo phương
. Ta gọi
là mặt phẳng chiếu, phương
là phương chiếu. Phép đặt mỗi điểm M với hình chiếu M’ của nó trên mặt phẳng
gọi là phép chiếu song song lên
theo phương
.
Hình vẽ minh họa
Nhận xét:
Tính chất 1
Tính chất 2
Hình chiếu song song của hai đường thẳng song song là hai đường thẳng song song hoặc trùng nhau.
Tính chất 3
Ví dụ: Gọi S là một điểm nằm ngoài mặt phẳng (P) chứa tam giác ABC. Lấy điểm G là trọng tâm của tam giác SAB.
a) Tìm ảnh của G trong phép chiếu song song trên mặt phẳng (P) theo phương SC.
b) Gọi M, N, E lần lượt là trung điểm của SA, SB, SC. Tìm ảnh của MN và của tam giác MNE trong phép chiếu song song trên mặt phẳng (P) theo phương SC.
c) Tìm ảnh của tam giác MNE trong phép chiếu song song trên (P) theo phương trung tuyến SI của tam giác SAB.
Hướng dẫn giải
a) Dựa vào tỉ số trọng tâm tam giác suy ra:
Ảnh của G trong phép chiếu song song trên mặt phẳng (P) theo phương SC là trọng tâm của tam giác ABC.
b) Gọi M’N’ lần lượt là trung điểm của CA và CB.
Suy ra ảnh của MN và của tam giác MNE trong phép chiếu song song trên mặt phẳng (P) theo phương SC lần lượt là M’N’ và tam giác MNC.
c) Từ M, N, E và các đường thẳng song song với SI cắt AB tại H K, cắt CI tại F.
Suy ra H, K, F lần lượt là trung điểm của AI, BI, CI.
Ảnh của tam giác MNE trong phép chiếu song song trên (P) theo phương trung tuyến SI là tam giác HKE.
Định nghĩa
Hình biểu diễn của một hình trong không gian là hình chiếu song song của
trên một mặt phẳng theo một phương chiều nào đó hoặc hình đồng dạng với hình chiếu đó.
Quy tắc biểu diễn hình đồng dạng